Cùng với việc chữa trị thân bệnh của cây dã trà và sau này, cùng với việc hoá giải hận thù xung khắc của chén trà tình người, đó là cái đạo tươi nguyên của tình nhân loại trong một chén trà.
Tuy nhiên, chỉ có cách tắm mình trong chén trà, hoà vào đặc vị chan chát của trà, để cùng tan vào nhau một cách trọn vẹn nhất, chúng ta mới có thể cảm nhận ra cái chất lỏng màu hổ phách ẩn chứa trong chiếc chén sứ màu trắng ngà, chúng ta mới có thể nếm được cái mùi vị bất khả thuyết của Khổng giáo, vị cay thú vị bất khả tri của Đạo giáo, mùi hương tinh khiết bất khả đắc của Phật giáo...
Cũng với chén trà này người nào chưa nhận ra cái nhỏ bé ẩn chứa trong cái to tát của chính mình, ắt sẽ dễ phớt lờ cái to tát ẩn chứa trong cái nhỏ bé của người khác.
Cái to tát của mỗi con người đều từ cái mong manh nhỏ bé mà nên, một mảy may bụi phấn vọng tưởng từ nơi tâm thức của mỗi con người cũng đủ kéo về cho mình cả một thế giới ngả nghiêng, bao la, xiêu vẹo, xây dựng nên điệp trùng trần gian phiền não..."
Trích : Trà Luận - Nguyễn Bá Hoàn